Tôi từng là công nhân may với mức lương 6 triệu đồng. Khi công ty cắt giảm nhân sự, tôi nằm trong danh sách nghỉ việc. Ba tháng thất nghiệp, tôi sống bằng tiền tiết kiệm ít ỏi và những bữa cơm từ thiện.
Một buổi sáng ngồi ở công viên, tôi thấy một xe cà phê nhỏ tấp nập khách. Tôi tự hỏi: "Sao mình không thử?" Với 8 triệu đồng cuối cùng, tôi mua một xe đẩy cũ, vài kg cà phê, và đặt một tấm bảng nhỏ: "Cà phê sạch - 15k/ly".
Ngày đầu, tôi bán được 11 ly. Ngày thứ hai 15 ly. Tôi kiên trì đứng từ 6h sáng đến 10h đêm ở góc đường gần khu văn phòng. Dần dần khách quen bắt đầu ghé thường xuyên. Tôi nhớ mặt họ, nhớ gu uống của từng người. Một ly miễn phí vào ngày mưa, một lời hỏi thăm chân thành - đó là cách tôi giữ chân khách.
Sau 6 tháng, tôi mua thêm xe thứ hai và thuê một bạn sinh viên đứng bán. Sau một năm, tôi có 3 xe cà phê rải khắp các tuyến đường văn phòng. Thu nhập ổn định 20-25 triệu mỗi tháng - gấp 4 lần ngày còn đi làm công nhân.
Bài học tôi rút ra: Đôi khi mất việc không phải là dấu chấm hết, mà là dấu phẩy để bắt đầu một câu chuyện mới.