Cổ phần ruộng Thạch Đen phần 2

📁 Khởi nghiệp
Cổ phần ruộng Thạch Đen phần 2

🎧 Nghe truyện

0:00 0:00
Câu 0/0 Tốc độ: 1.0x
👩 Giọng Nữ
👨 Giọng Nam

CỔ PHẦN RUỘNG THẠCH

PHẦN HAI: BÓNG MA THÂU TÓM

Chương 26: Kẻ Săn Mồi

Hà Nội, mùa đông năm thứ tư sau IPO.

Trụ sở Quỹ đầu tư Bắc Hà Capital nằm trên tầng mười bảy một tòa tháp kính ở trung tâm thành phố. Từ văn phòng của Khôi, có thể nhìn thấy toàn cảnh Hồ Tây mờ sương buổi sớm.

Nhưng Khôi không ngắm cảnh.

Hắn đang ngồi trước ba màn hình máy tính, trên đó là những biểu đồ, số liệu, và sơ đồ tổ chức. Tất cả đều xoay quanh một cái tên: Công ty Cổ phần Nông sản Tràng Định - Mã TDA.

Bốn năm. Hắn đã dành bốn năm để nghiên cứu con mồi này.

Khi TDA mới lên sàn, Khôi đã âm thầm gom cổ phiếu qua nhiều công ty con và quỹ vệ tinh. Tổng tỷ lệ sở hữu của Bắc Hà Capital và các bên liên quan hiện đã lên đến 22,7% - đủ để trở thành cổ đông lớn nhất bên ngoài, nhưng chưa đủ để chi phối.

"Chưa đủ." Khôi lẩm bẩm.

Cánh cửa mở. Một người đàn bà bước vào. Bà ta khoảng năm mươi tuổi, tóc búi cao, áo vest xanh than, giày cao gót gõ nhịp đều trên sàn đá cẩm thạch. Đó là bà Hoàng Lệ Quyên - Tổng Giám đốc Bắc Hà Capital, người sáng lập quỹ, và cũng là người đã đào tạo Khôi từ một nhân viên phân tích thành tay săn mồi lão luyện.

"Báo cáo." Bà Quyên ngồi xuống ghế đối diện.

Khôi đẩy tập tài liệu về phía bà.

"Cổ đông nông dân vẫn nắm giữ 61% cổ phần TDA. Trong đó, khoảng 40% là các hộ đã gắn bó từ những ngày đầu - họ sẽ không bán với bất kỳ giá nào. 15% còn lại có thể dao động nếu có biến cố lớn."

"Biến cố?" Bà Quyên nhướn mày.

"Tôi đang tạo ra một biến cố."

Khôi bật slide tiếp theo. Trên màn hình hiện ra ảnh chụp một khu đất rộng lớn ở Tràng Định, với dòng tiêu đề: DỰ ÁN KHU CÔNG NGHIỆP TRÀNG ĐỊNH.

"Tập đoàn Đại Nam vừa được tỉnh phê duyệt quy hoạch khu công nghiệp rộng 500 hecta tại Tràng Định. Vị trí..." Khôi phóng to bản đồ. "...nằm ngay trên vùng nguyên liệu thạch đen chính của TDA."

Bà Quyên nheo mắt. "Đại Nam có liên quan gì đến chúng ta?"

"Chưa có. Nhưng sẽ có." Khôi mỉm cười. "Tôi đã gặp ông Trịnh Văn Đại - Chủ tịch Đại Nam. Ông ta muốn mở rộng khu công nghiệp thêm 200 hecta nữa, nhưng vướng đất nông nghiệp của dân. Nếu chúng ta giúp ông ta giải phóng mặt bằng..."

"...thì TDA sẽ mất vùng nguyên liệu." Bà Quyên gật đầu. "Thông minh. Nhưng làm sao để nông dân chịu bán đất? Họ đang sống khỏe nhờ TDA cơ mà."

"Đó là lý do tôi cần thêm thời gian." Khôi đáp. "Tôi cần tạo ra một cú sốc đủ lớn để lung lay niềm tin của họ vào Cảnh và TDA. Khi niềm tin sụp đổ, họ sẽ bán cổ phiếu - và có thể bán cả đất."

Bà Quyên im lặng một lúc.

"Được. Cậu có sáu tháng. Và nhớ..." Bà đứng dậy, chỉnh lại áo vest. "...TDA không phải mục tiêu cuối cùng. TDA chỉ là chìa khóa để mở cánh cửa vào toàn bộ ngành nông sản Tây Bắc. Đừng làm hỏng."

Nói rồi bà bước ra, để lại Khôi một mình với những màn hình đang nhấp nháy.

---

Chương 27: Báo Động Đỏ

Cùng thời điểm đó, tại Tràng Định, Cảnh đang đối mặt với một cơn đau đầu khác.

Văn phòng công ty giờ đã chuyển về một tòa nhà ba tầng khang trang ngay trung tâm huyện. Không còn cảnh Hà ngồi ghi sổ tay trong căn nhà sàn cũ nữa - giờ chị ta có hẳn một phòng Tài chính với mười nhân viên, màn hình máy tính tua nhanh những bảng biểu phức tạp.

Nhưng sáng nay, khuôn mặt Hà không có vẻ gì là hài lòng.

"Anh xem cái này."

Chị ta đặt lên bàn Cảnh một tập tài liệu dày cộp. Tiêu đề: BÁO CÁO GIAO DỊCH CỔ PHIẾU TDA - QUÝ IV.

"Bắc Hà Capital đã mua vào thêm 3,2% trong ba tháng qua. Tổng tỷ lệ sở hữu của nhóm này hiện là 22,7%."

Cảnh lật từng trang, sắc mặt dần trầm xuống.

"Họ mua qua bao nhiêu công ty con?"

"Mười bảy công ty và quỹ đầu tư khác nhau. Tất cả đều có dấu hiệu liên quan đến Bắc Hà. Nhưng không có bằng chứng trực tiếp để báo cáo Ủy ban Chứng khoán về hành vi thâu tóm ngầm."

Cảnh gập tập tài liệu. "Còn gì nữa không?"

Hà do dự một lát, rồi lấy ra một tài liệu khác.

"Đây là thông tin em vừa nhận được từ một nguồn trong Sở Tài nguyên Môi trường." Chị hạ giọng. "Tập đoàn Đại Nam vừa được phê duyệt quy hoạch khu công nghiệp 500 hecta tại Tràng Định. Ranh giới khu công nghiệp... nằm chồng lên vùng nguyên liệu của chúng ta."

Cảnh bật dậy, bước đến tấm bản đồ lớn treo trên tường.

Hà chỉ tay vào khu vực phía Bắc huyện. "Đây. Xã Tân Tiến, Bản Piên, và một phần Nà Tềng. Khoảng 300 hecta thạch đen chất lượng cao nhất của chúng ta nằm trong diện quy hoạch."

"Đất của nông dân hay đất công?"

"Cả hai. Nhưng chủ yếu là đất nông nghiệp của dân. Họ sẽ bị thu hồi, đền bù theo giá nhà nước - rất thấp so với giá trị thực tế từ cây thạch."

Cảnh đứng lặng hồi lâu.

Bắc Hà Capital mua cổ phiếu TDA. Đại Nam quy hoạch khu công nghiệp trên đúng vùng nguyên liệu của TDA. Hai sự kiện tưởng như không liên quan, nhưng linh cảm của một người đã từng sống sót qua bao trận chiến tài chính mách bảo anh: đây không phải trùng hợp.

"Em điều tra xem Đại Nam và Bắc Hà có mối liên hệ gì không." Cảnh nói. "Còn anh... anh sẽ về Bản Piên."

---

Chương 28: Ngọn Gió Lạ Ở Bản Piên

Chiều hôm sau, Cảnh có mặt ở Bản Piên.

Đường lên bản giờ đã được trải bê tông phẳng lì - một trong những công trình đầu tiên do quỹ phúc lợi của TDA tài trợ. Những ruộng thạch xanh ngát vẫn trải dài trên các sườn đồi, nhưng Cảnh nhận thấy có điều gì đó khác lạ.

Không khí căng thẳng.

Khi anh đến nhà ông Páo, đã có một nhóm nông dân đang tụ tập ở đó. Họ không bàn chuyện thạch, không bàn chuyện cổ phiếu. Họ đang bàn chuyện đất.

"Tao nghe nói đất mình sắp bị thu hồi." Một người đàn ông trung niên nói. "Làm khu công nghiệp gì đó."

"Đền bù có mấy chục triệu một hecta. Trong khi mỗi năm cây thạch cho thu nhập gấp ba, gấp bốn lần."

"Nhưng nhà nước thu hồi thì mình phải chịu thôi. Làm sao chống lại được?"

Ông Páo ngồi im bên bếp lửa, tay vê vê điếu thuốc lào. Thấy Cảnh bước vào, ông chỉ gật đầu chào, không nói gì.

Cảnh ngồi xuống cạnh ông.

"Bác biết chuyện này từ bao giờ?"

"Tháng trước." Ông Páo đáp. "Có mấy người lạ lên đây đo đạc. Hỏi thì họ bảo là khảo sát địa chất."

"Sao bác không báo cháu?"

Ông Páo rít một hơi thuốc dài, rồi nhả khói mờ mịt.

"Tao muốn xem mày có tự biết không. Mày là người đứng đầu công ty, mà chuyện động trời như vậy lại không hay biết gì à?"

Câu nói như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Cảnh.

Ông lão nói đúng. Anh đã quá tập trung vào những con số, vào thị trường chứng khoán, vào cuộc chiến với Bắc Hà Capital, mà quên mất thứ quan trọng nhất: mặt đất dưới chân.

"Cháu xin lỗi bác." Cảnh nói, giọng chân thành. "Cháu đã chủ quan."

Ông Páo nhìn anh một lúc lâu.

"Tao không trách mày. Nhưng dân bản đang sợ. Họ sợ mất đất, mất nghề, mất tất cả. Mày phải làm gì đó."

"Cháu sẽ làm."

---

Chương 29: Manh Mối

Cảnh ở lại Bản Piên ba ngày.

Anh không vội vàng hứa hẹn hay trấn an. Thay vào đó, anh đi gặp từng hộ gia đình, lắng nghe họ kể về những người lạ đã đến đo đạc, về những tin đồn đang lan truyền, và về nỗi lo lắng đang gặm nhấm họ từng ngày.

Manh mối đầu tiên đến từ một bà lão ở cuối bản.

"Có một người đàn ông trẻ, mặc áo sơ mi trắng, đeo kính." Bà lão kể. "Hắn đến nhà tao, hỏi có muốn bán đất không. Hắn trả giá cao gấp ba lần giá nhà nước đền bù."

Cảnh giật mình. "Bác có nhớ tên hắn không?"

"Không nhớ tên. Nhưng hắn có đưa danh thiếp." Bà lão lục trong đống giấy tờ cũ, lôi ra một tấm danh thiếp nhàu nát.

Trên đó in: Trần Minh Khôi - Giám đốc Đầu tư - Công ty Cổ phần Địa ốc Đại Nam.

Tim Cảnh đập thình thịch.

Khôi. Cái tên mà anh chưa từng quên. Kẻ đã đại diện Bắc Hà Capital đến gặp anh năm năm trước với lời đề nghị thâu tóm trá hình. Giờ đây, hắn ta lại xuất hiện, nhưng dưới một danh nghĩa khác: Giám đốc Đầu tư của Đại Nam.

Mối liên hệ giữa Bắc Hà Capital và Đại Nam không còn là nghi ngờ nữa. Nó là sự thật.

Cảnh gọi ngay cho Hà.

"Em tra ra chưa?"

"Vừa xong." Giọng Hà đầy phấn khích. "Đại Nam và Bắc Hà Capital có chung một cổ đông lớn: Công ty Đầu tư Tài chính Hoàng Gia. Và đoán xem ai là Chủ tịch Hoàng Gia?"

"Ai?"

"Hoàng Lệ Quyên. Tổng Giám đốc Bắc Hà Capital."

Mọi mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau.

Bắc Hà Capital muốn thâu tóm TDA. Nhưng vì không thể mua đứt cổ phần từ nông dân, họ chuyển sang kế hoạch B: phá hủy vùng nguyên liệu của TDA thông qua dự án khu công nghiệp của Đại Nam. Khi nông dân mất đất, họ sẽ mất nguồn thu nhập chính. Khi đó, cổ phiếu TDA sẽ lao dốc. Và Bắc Hà sẽ tha hồ gom hàng với giá rẻ.

Một nước cờ tàn nhẫn và hoàn hảo.

Nhưng họ đã mắc một sai lầm: đánh giá thấp những người nông dân Tràng Định.

---

Chương 30: Hội Đồng Chiến Lược

Ba ngày sau, một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập tại trụ sở TDA.

Thành phần tham dự: Cảnh, Hà, ông Quý, và năm đại diện nông dân từ các xã bị ảnh hưởng bởi quy hoạch khu công nghiệp. Ông Páo đại diện cho Bản Piên.

"Tình hình thế này." Cảnh mở đầu, chỉ vào bản đồ. "Đại Nam đã có quyết định phê duyệt quy hoạch 500 hecta khu công nghiệp. Trong đó, khoảng 300 hecta là vùng trồng thạch của chúng ta. Họ sẽ tiến hành thu hồi đất trong vòng sáu tháng tới."

"Nhưng đó là đất của dân!" Một đại diện nông dân phản đối. "Họ không thể tự tiện lấy được."

"Họ có thể." Hà nói, giọng đều đều. "Theo Luật Đất đai, nhà nước có quyền thu hồi đất nông nghiệp để phục vụ các dự án phát triển kinh tế - xã hội, bao gồm khu công nghiệp. Người dân sẽ được đền bù theo khung giá nhà nước quy định."

"Giá đền bù bao nhiêu?"

Hà đọc con số. Những tiếng xì xào nổi lên.

"Như vậy là chết đói à?"

"Đúng." Ông Quý lên tiếng lần đầu tiên. "Nhưng đó là nếu chúng ta chấp nhận."

Mọi ánh mắt đổ dồn về ông.

"Tôi đã làm trong ngành thạch bốn mươi năm." Ông Quý nói chậm rãi. "Tôi đã thấy đủ mọi trò. Nhưng trò này là trò bẩn nhất. Chúng nó không chỉ muốn lấy đất - chúng nó muốn giết cả một ngành nghề."

Ông nhìn thẳng vào Cảnh.

"Cậu định làm gì?"

Cảnh đứng dậy, bước đến bảng trắng.

"Chúng ta sẽ đánh trên ba mặt trận."

Anh viết lên bảng:

MẶT TRẬN 1: PHÁP LÝ

· Kiểm tra tính hợp pháp của quy hoạch

· Vận động chính quyền xem xét lại

· Nếu cần, khởi kiện ra tòa án hành chính

MẶT TRẬN 2: TRUYỀN THÔNG

· Công khai toàn bộ câu chuyện

· Làm rõ mối liên hệ Đại Nam - Bắc Hà Capital

· Tạo áp lực dư luận

MẶT TRẬN 3: KINH TẾ

· Chứng minh giá trị kinh tế của cây thạch cao hơn khu công nghiệp

· Đề xuất phương án phát triển bền vững thay thế

· Huy động sự ủng hộ của các chuyên gia kinh tế, môi trường

Cảnh quay lại nhìn mọi người.

"Nhưng để thắng trên cả ba mặt trận, chúng ta cần một thứ quan trọng nhất."

"Thứ gì?" Ông Páo hỏi.

"Sự đoàn kết. Tất cả nông dân, tất cả cổ đông, phải đứng về một phía. Nếu có một người dao động, một người bán đất, một người bán cổ phiếu - lỗ hổng sẽ xuất hiện. Và chúng sẽ khai thác lỗ hổng đó để phá tan tất cả."

Ông Páo đứng dậy.

"Để tao lo vụ đoàn kết. Mày lo mấy vụ kia đi."

---

Chương 31: Mặt Trận Pháp Lý

Hà được giao phụ trách mặt trận pháp lý.

Chị ta thuê một văn phòng luật sư hàng đầu ở Hà Nội, chuyên về đất đai và hành chính. Luật sư trưởng là một người đàn ông tên Dũng - nổi tiếng với biệt danh "Luật sư Nông dân" vì đã thắng nhiều vụ kiện đất đai cho người dân trước các tập đoàn lớn.

Sau một tuần nghiên cứu hồ sơ, luật sư Dũng có báo cáo sơ bộ.

"Có ba điểm yếu trong quy hoạch này." Ông nói với Cảnh và Hà qua cuộc gọi video. "Thứ nhất: khu đất quy hoạch có hơn 200 hecta là đất rừng phòng hộ đầu nguồn. Theo Luật Lâm nghiệp, không được chuyển đổi mục đích sử dụng đất rừng phòng hộ sang đất công nghiệp."

"Thứ hai?"

"Thứ hai: quy trình lấy ý kiến cộng đồng dân cư bị ảnh hưởng không được thực hiện đầy đủ. Chúng tôi đã xác minh - không có biên bản họp dân nào về việc này. Đây là vi phạm nghiêm trọng Luật Quy hoạch."

"Và thứ ba?"

Luật sư Dũng dừng lại một lát.

"Thứ ba: Tập đoàn Đại Nam có quan hệ sở hữu chéo với Bắc Hà Capital - đơn vị đang nắm giữ hơn 22% cổ phần TDA. Điều này tạo ra xung đột lợi ích nghiêm trọng. Họ đang dùng dự án khu công nghiệp để triệt hạ đối thủ cạnh tranh, thao túng thị trường chứng khoán."

Cảnh và Hà nhìn nhau.

"Vậy cơ hội thắng kiện của chúng ta là bao nhiêu?" Hà hỏi.

"Nếu chỉ dựa vào điểm một và hai: khoảng 60%. Nếu chứng minh được điểm ba - tức là chứng minh được động cơ thao túng của họ: trên 80%."

"Vậy thì làm." Cảnh nói. "Bao lâu để chuẩn bị hồ sơ?"

"Hai tháng. Nhưng có một vấn đề."

"Vấn đề gì?"

"Trong lúc chờ tòa án xử lý, Đại Nam vẫn có quyền tiến hành các thủ tục thu hồi đất và đền bù. Nếu họ thuyết phục được một số hộ dân nhận tiền đền bù và bàn giao đất, vụ kiện sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều."

Cảnh gật đầu. Đây chính là lý do anh cần ông Páo và mặt trận đoàn kết nông dân.

---

Chương 32: Mặt Trận Đoàn Kết

Ông Páo không phải là người giỏi diễn thuyết. Nhưng ông có một thứ còn mạnh hơn lời nói: uy tín.

Trong suốt một tháng, ông lão sáu mươi lăm tuổi đi bộ khắp các bản làng trong vùng quy hoạch. Từ Bản Piên đến Tân Tiến, từ Nà Tềng đến Khau Dầng. Mỗi nơi ông đến, ông không hô hào, không kêu gọi. Ông chỉ ngồi uống nước, hút thuốc lào, và kể chuyện.

Chuyện về những ngày đầu Cảnh về làng, mang theo một ý tưởng điên rồ.

Chuyện về những lần Lâm "cò" ép giá, dìm hàng, tung tin thất thiệt.

Chuyện về lần công ty suýt phá sản, nhưng nông dân đã đứng lại với nhau.

Và chuyện về ngày TDA lên sàn, giá cổ phiếu tăng vọt, những đồng tiền đầu tiên từ "tờ giấy lộn" biến thành tài sản thật.

"Đất này không chỉ là đất." Ông Páo nói trong một buổi tối ở nhà văn hóa thôn Tân Tiến. "Đất này là cây thạch. Cây thạch là nghề của tổ tiên. Mất đất là mất nghề. Mà mất nghề là mất gốc."

Một thanh niên trong thôn hỏi: "Nhưng nếu họ trả nhiều tiền thì sao? Mình lấy tiền rồi làm nghề khác?"

Ông Páo nhìn cậu ta.

"Tiền tiêu rồi hết. Nghề thì còn mãi. Mày còn trẻ, mày không hiểu đâu."

Cuộc vận động của ông Páo tạo ra một hiệu ứng lan truyền mạnh mẽ.

Những hộ nông dân là cổ đông của TDA tất nhiên kiên quyết không bán đất. Nhưng ngay cả những hộ chưa từng tham gia mô hình cổ phần cũng bắt đầu dao động. Họ thấy những người hàng xóm của mình - những người đã tin Cảnh - giờ đây có cuộc sống khấm khá hơn hẳn. Và họ bắt đầu đặt câu hỏi: liệu bán đất lấy tiền một lần có thực sự tốt hơn giữ đất để có thu nhập ổn định hàng năm?

Câu trả lời dần trở nên rõ ràng.

---

Chương 33: Kẻ Phá Hoại

Nhưng không phải ai cũng kiên định.

Ở thôn Nà Tềng, có một người đàn ông tên Sính. Hắn ta không phải nông dân thực thụ - hắn là một tay buôn đất, chuyên mua gom đất nông nghiệp rồi phân lô bán nền. Khu đất của hắn ở Nà Tềng rộng gần năm hecta, nằm ngay trong diện quy hoạch khu công nghiệp.

Khi nghe tin về dự án của Đại Nam, Sính mừng như bắt được vàng.

Hắn lập tức liên hệ với Khôi và đồng ý bán toàn bộ diện tích với giá cao hơn giá đền bù của nhà nước. Không chỉ vậy, hắn còn nhận làm "cò đất" cho Đại Nam, đi thuyết phục những hộ dân khác bán đất.

"Người ta xây khu công nghiệp, có cả trăm nhà máy mọc lên." Sính nói với bà con. "Lúc đó đất ở đây còn đáng giá hơn. Nhưng nếu mình không bán bây giờ, nhà nước thu hồi chỉ được đền bù vài chục triệu. Bán cho tôi, tôi trả gấp đôi."

Một vài hộ bắt đầu lung lay.

Ông Páo nghe tin, tức tốc đến Nà Tềng.

Ông gặp Sính ngay tại nhà hắn. Trước mặt đông đảo dân làng, ông lão nói:

"Mày không phải dân bản này. Mày là dân buôn đất từ dưới xuôi lên. Mày mua đất ở đây để đầu cơ. Bây giờ mày lại muốn lôi kéo bà con bán đất để mày kiếm lời. Tao hỏi mày: sau này khu công nghiệp mọc lên, bà con ở đây sẽ sống bằng gì?"

Sính cười khẩy: "Thì đi làm công nhân! Lương công nhân còn cao hơn trồng thạch!"

"Làm công nhân đến năm mươi tuổi thì sao? Ai thuê? Còn trồng thạch, tám mươi tuổi vẫn trồng được. Mày có biết không?"

Sính im bặt.

Nhưng thiệt hại đã xảy ra. Ba hộ gia đình ở Nà Tềng đã ký giấy bán đất cho Sính. Và một khi có người bán, hiệu ứng domino có thể lan rộng.

---

Chương 34: Phản Công

Cảnh biết rằng không thể chỉ phòng thủ mãi. Phải tấn công.

Anh quyết định tung ra con bài đã giấu kín bấy lâu.

Một buổi sáng, tất cả các cổng thông tin lớn đồng loạt đăng tải một bài điều tra đặc biệt: "SỰ THẬT ĐẰNG SAU DỰ ÁN KHU CÔNG NGHIỆP TRÀNG ĐỊNH: BÀN TAY CỦA QUỸ KỀN KỀN"

Bài báo - do chính Hà cung cấp thông tin cho một nhóm phóng viên điều tra - vạch trần mối quan hệ chằng chịt giữa Đại Nam, Bắc Hà Capital, và Công ty Hoàng Gia. Nó chỉ ra rằng Khôi - Giám đốc Đầu tư của Đại Nam - cũng chính là người từng đại diện Bắc Hà Capital đến gặp TDA với ý đồ thâu tóm. Nó đặt câu hỏi: liệu dự án khu công nghiệp có thực sự vì sự phát triển của Tràng Định, hay chỉ là một nước cờ để triệt hạ TDA và thao túng thị trường chứng khoán?

Bài báo gây chấn động.

Ngay trong ngày, cổ phiếu Đại Nam giảm sàn. Cổ phiếu TDA cũng bị ảnh hưởng, nhưng chỉ giảm nhẹ - dấu hiệu cho thấy nhà đầu tư đang chờ đợi diễn biến tiếp theo.

Cùng lúc, luật sư Dũng chính thức nộp đơn khởi kiện lên Tòa án Nhân dân tỉnh, yêu cầu hủy bỏ quyết định phê duyệt quy hoạch khu công nghiệp với lý do vi phạm nghiêm trọng quy trình và xung đột lợi ích.

Và ở Tràng Định, ông Páo tổ chức một cuộc họp dân lớn chưa từng có.

Hơn hai nghìn nông dân từ khắp các xã bị ảnh hưởng tụ tập về sân vận động huyện. Họ mang theo biểu ngữ, nhưng không phải để phản đối. Họ mang theo chữ ký của mình - trên một bản kiến nghị gửi lên Chính phủ, đề nghị xem xét lại dự án khu công nghiệp và bảo vệ vùng nguyên liệu thạch đen truyền thống.

"Chúng tôi không chống lại sự phát triển." Ông Páo đọc to bản kiến nghị trước đám đông. "Nhưng chúng tôi muốn được phát triển theo cách của mình. Trên mảnh đất của mình. Với cây trồng của mình."

Tiếng vỗ tay vang dội cả sân vận động.

---

Chương 35: Đối Đầu

Khôi không ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo chiều hướng này.

Hắn ngồi trong văn phòng ở Hà Nội, nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị bài báo điều tra đang lan truyền chóng mặt trên mạng. Bà Quyên đã gọi cho hắn ba lần trong ngày hôm nay - điều chưa từng xảy ra trước đây.

"Cậu để lộ sơ hở." Giọng bà lạnh như băng. "Tôi đã nói rồi, TDA không phải con mồi dễ nuốt. Giờ thì cả hệ thống đang bị phơi bày."

"Tôi sẽ xử lý." Khôi đáp.

"Xử lý thế nào? Bài báo kia có đầy đủ bằng chứng. Mối liên hệ giữa cậu và Bắc Hà, giữa Bắc Hà và Đại Nam. Họ đã có tất cả."

"Không phải tất cả. Họ chưa có bằng chứng về giao dịch nội gián. Và họ sẽ không bao giờ có."

Bà Quyên im lặng một lát.

"Cậu định làm gì?"

"Dập lửa bằng lửa."

Khôi cúp máy, rồi gọi một số khác.

"Alo? Anh Sính phải không? Tôi cần anh làm một việc..."

---

Chương 36: Lửa Cháy

Ba ngày sau, một sự kiện chấn động xảy ra ở Tràng Định.

Khoảng hai giờ sáng, xưởng chế biến thạch của TDA ở xã Tân Tiến bất ngờ bốc cháy.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ khu vực kho nguyên liệu, nhanh chóng lan sang dây chuyền sản xuất. Hàng chục công nhân đang làm ca đêm hốt hoảng tháo chạy. Phải mất ba giờ, lực lượng cứu hỏa mới khống chế được đám cháy.

Thiệt hại ước tính ban đầu: hơn hai mươi tỷ đồng.

Toàn bộ kho nguyên liệu - nơi chứa hơn năm trăm tấn thạch khô chuẩn bị xuất khẩu - bị thiêu rụi hoàn toàn. Dây chuyền chế biến hư hỏng nặng. Và điều tồi tệ nhất: hai công nhân bị thương nặng, đang cấp cứu tại bệnh viện tỉnh.

Cảnh có mặt tại hiện trường lúc bốn giờ sáng.

Anh đứng lặng giữa đống đổ nát còn bốc khói, quần áo lấm lem tro bụi. Ông Quý - người trực tiếp quản lý xưởng - đứng bên cạnh, khuôn mặt già nua hằn sâu nỗi đau.

"Chú xin lỗi." Ông Quý nói, giọng nghẹn ngào. "Chú đã không bảo vệ được xưởng."

"Không phải lỗi của chú." Cảnh đáp, mắt vẫn dán vào đống tro tàn.

Công an đã có mặt. Những dấu hiệu ban đầu cho thấy đây không phải tai nạn. Có mùi xăng nồng nặc ở khu vực kho nguyên liệu. Cửa sau bị cạy phá. Và camera an ninh đã bị ngắt từ trước khi đám cháy bùng phát.

"Đây là phá hoại." Một cán bộ điều tra nói với Cảnh. "Anh có nghi ngờ ai không?"

Cảnh im lặng một lúc.

"Có. Nhưng tôi cần bằng chứng."

---

Chương 37: Sóng Gió

Tin xưởng cháy lan nhanh như lửa gặp gió.

Ngay trong phiên giao dịch sáng hôm sau, cổ phiếu TDA lao dốc không phanh. Từ mức 32.000 đồng, giá rơi thẳng xuống 24.000 đồng - giảm gần 25% chỉ trong một phiên.

Nhà đầu tư hoảng loạn. Tin đồn đủ kiểu lan tràn: nào là TDA sắp phá sản, nào là Cảnh đã bỏ trốn, nào là toàn bộ vùng nguyên liệu sắp bị thu hồi làm khu công nghiệp.

Hà ngồi trong phòng Tài chính, mắt dán vào bảng giá đang nhỏ máu.

"Bắc Hà đang gom hàng." Chị nói qua điện thoại với Cảnh. "Họ mua vào ồ ạt qua các công ty con. Tỷ lệ sở hữu của nhóm này đã vượt 25%."

"Bao nhiêu nữa thì họ có quyền phủ quyết?"

"35%."

"Vậy còn 10% nữa."

"Đúng. Và với tốc độ này, họ có thể đạt được trong một tuần."

Cảnh đứng trên đống tro tàn của xưởng chế biến, nghe Hà báo cáo. Xung quanh anh, công nhân đang dọn dẹp đổ nát. Mùi khét vẫn còn nồng nặc trong không khí.

"Anh cần em làm một việc." Cảnh nói.

"Việc gì?"

"Ngừng mọi giao dịch cổ phiếu quỹ. Không mua vào để đỡ giá."

Hà im lặng một giây.

"Nhưng như vậy giá sẽ còn giảm nữa."

"Anh biết. Nhưng đó là cái bẫy. Họ muốn mình dùng tiền mặt để đỡ giá, trong khi dòng tiền của mình đang cạn vì xưởng cháy. Nếu mình làm vậy, họ sẽ bán ra chốt lời, rồi lại mua vào khi giá thấp hơn. Mình sẽ mất cả hai."

"Vậy mình phải làm gì?"

Cảnh nhìn về phía chân trời, nơi những ruộng thạch vẫn xanh ngát bất chấp tất cả.

"Giữ tiền mặt. Và tìm ra kẻ đốt xưởng."

---

Chương 38: Kẻ Thủ Ác

Cuộc điều tra của công an tiến triển nhanh hơn dự kiến.

Manh mối đến từ một camera hành trình của xe tải gần đó. Dù camera an ninh của xưởng bị ngắt, nhưng chiếc camera trên xe tải đậu cách đó năm mươi mét vẫn hoạt động. Nó ghi lại cảnh một chiếc xe máy không biển số chạy đến cửa sau xưởng vào khoảng một giờ bốn mươi lăm phút sáng. Một người đàn ông đội mũ bảo hiểm kín mặt xuống xe, mang theo một can nhựa.

Hai mươi phút sau, người đó chạy ra, phóng xe đi. Vài phút sau, lửa bùng lên.

Công an trích xuất hình ảnh, phục dựng nhân dạng. Dù khuôn mặt bị che khuất, nhưng dáng người, cách đi đứng, và đặc biệt là một hình xăm lộ ra ở cổ tay khi hắn ta với tay mở cửa - tất cả đều là manh mối.

Ba ngày sau, nghi phạm bị bắt.

Đó là một tên giang hồ có tiền án, từng làm thuê cho... Sính.

Khi công an ập vào nhà Sính ở Nà Tềng, hắn đang chuẩn bị bỏ trốn. Trong điện thoại của hắn, có tin nhắn với một số máy lạ: "Việc xong rồi. Tiền đâu?"

Số máy đó được xác định là của Khôi.

---

Chương 39: Sụp Đổ

Tin Khôi bị triệu tập lên cơ quan điều tra lan ra như một cú sốc.

Bắc Hà Capital lập tức ra thông cáo báo chí, khẳng định Khôi đã hành động đơn phương, không có sự chỉ đạo của công ty. Bà Quyên tuyên bố sa thải Khôi và "hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra".

Đại Nam cũng vội vàng rút lui. Họ tuyên bố tạm dừng dự án khu công nghiệp Tràng Định "để xem xét lại tính khả thi", trong lúc chờ kết luận chính thức từ tòa án về vụ kiện của TDA.

Chỉ trong một tuần, toàn bộ kế hoạch thâu tóm tưởng như hoàn hảo đã sụp đổ như lâu đài cát.

Cảnh đứng trên ban công bệnh viện tỉnh, nơi hai công nhân bị thương trong vụ cháy đang dần hồi phục. Hà đứng bên cạnh, tay cầm máy tính bảng hiển thị bảng giá cổ phiếu.

"Giá đã hồi phục về 30.000 đồng." Chị nói. "Bắc Hà vẫn đang nắm giữ 25%, nhưng họ không dám mua thêm nữa. Dư luận đang quay lưng với họ."

"Còn Khôi?"

"Bị khởi tố về tội hủy hoại tài sản và cố ý gây thương tích. Có thể đối mặt với án tù lên đến hai mươi năm."

Cảnh im lặng.

Anh không vui. Không có cảm giác chiến thắng. Chỉ có một nỗi buồn mơ hồ.

"Em có biết tại sao Khôi làm vậy không?" Anh hỏi.

"Vì tiền? Vì tham vọng?"

"Không." Cảnh lắc đầu. "Vì hắn ta cũng giống như anh ngày xưa. Một kẻ muốn chứng minh mình có thể thao túng cả thị trường. Chỉ khác là anh chọn xây dựng, còn hắn chọn hủy diệt."

Anh quay vào trong bệnh viện, nơi những công nhân đang nằm điều trị.

"Đi thôi. Còn nhiều việc phải làm."

---

Chương 40: Tái Thiết

Mùa xuân năm sau.

Xưởng chế biến mới của TDA mọc lên ngay trên nền xưởng cũ, nhưng quy mô lớn gấp ba lần. Nó được trang bị hệ thống phòng cháy chữa cháy hiện đại, camera an ninh khắp nơi, và một đội bảo vệ chuyên nghiệp.

Hai công nhân bị thương trong vụ cháy đã bình phục hoàn toàn. Họ được công ty tặng mỗi người một trăm triệu đồng và một suất học nghề cho con cái.

Vụ kiện của TDA chống lại quyết định phê duyệt khu công nghiệp đã thắng. Tòa án tuyên hủy bỏ quy hoạch với lý do vi phạm nghiêm trọng quy trình và xung đột lợi ích. Vùng nguyên liệu thạch đen Tràng Định được bảo vệ.

Và trong một diễn biến bất ngờ, chính quyền tỉnh đã phê duyệt đề án "Phát triển vùng dược liệu và nông sản hữu cơ Tràng Định" do TDA đề xuất. Theo đó, toàn bộ vùng nguyên liệu thạch đen sẽ được quy hoạch thành khu nông nghiệp công nghệ cao, được bảo hộ vĩnh viễn.

Ngày khánh thành xưởng mới, ông Páo đứng cắt băng cùng Cảnh.

"Mày làm được rồi." Ông lão nói.

"Chưa đâu bác." Cảnh đáp. "Đây mới chỉ là bắt đầu."

Ông Páo nhìn anh, đôi mắt già nua ánh lên vẻ tò mò.

"Mày còn định làm gì nữa?"

Cảnh nhìn ra xa xa, nơi những sườn đồi thạch đang đâm chồi non xanh mướt.

"Cháu muốn xây một sàn giao dịch nông sản. Không chỉ cho thạch đen, mà cho tất cả nông sản Việt Nam. Một nơi mà nông dân có thể bán hàng trực tiếp, không qua thương lái. Một nơi minh bạch, công bằng, và không ai có thể thao túng."

Ông Páo im lặng một lúc.

"Nghe điên rồ đấy. Nhưng hồi mày mới về đây, mày cũng nói mấy câu điên rồ như vậy. Mà rồi cũng thành công."

Ông lão vỗ vai Cảnh.

"Làm đi. Tao còn sống để xem."

---

Chương 41: Bóng Ma Trỗi Dậy

Nhưng trong khi Cảnh bận rộn với kế hoạch tái thiết và mở rộng, một bóng ma khác đang âm thầm trỗi dậy.

Hà Nội. Văn phòng Bắc Hà Capital.

Bà Hoàng Lệ Quyên ngồi trước màn hình máy tính, xem lại toàn bộ hồ sơ vụ TDA. Trên bàn bà là một tập tài liệu mỏng, tiêu đề: "DỰ ÁN THÂU TÓM TDA - PHƯƠNG ÁN DỰ PHÒNG".

Bà mở tập tài liệu. Trang đầu tiên chỉ có một dòng chữ:

"Nếu không thể mua cổ phần, hãy mua cổ đông."

Bà Quyên nhấc điện thoại, gọi một số máy ở Tràng Định.

"Alo? Anh Sính đã ra tù chưa?"

---

Chương 42: Người Trở Về

Sính được tại ngoại sau sáu tháng tạm giam, nhờ một luật sư giỏi do Bắc Hà Capital thuê.

Hắn trở về Nà Tềng với vẻ ngoài khác hẳn. Không còn là tay buôn đất lố lăng, Sính giờ đây ăn mặc chỉnh tề, đi xe hơi, và miệng luôn nở nụ cười thân thiện.

Hắn không nhắc gì đến quá khứ. Không nhắc đến vụ cháy xưởng. Không nhắc đến Khôi.

Thay vào đó, hắn bắt đầu một chiến dịch mới: "Quỹ Phát triển Nông thôn Nà Tềng".

"Mình là dân bản này." Sính nói với bà con. "Mình biết mình đã có lỗi lầm. Nhưng mình muốn chuộc lỗi. Quỹ này sẽ cho bà con vay vốn không lãi suất để phát triển sản xuất. Ai cũng có thể tham gia."

Ban đầu, không ai tin hắn.

Nhưng rồi một vài hộ nghèo nhất bản, những người chưa từng được hưởng lợi nhiều từ TDA vì họ không có đất trồng thạch - đã nhận tiền. Họ mua giống mới, phân bón, cải tạo vườn tược.

Tiếng lành đồn xa.

Dần dần, ngày càng nhiều người tìm đến Sính vay tiền. Hắn cho vay thật - không lãi suất, thủ tục đơn giản, chỉ cần ký một tờ giấy.

Nhưng điều mà không ai để ý: trong tờ giấy đó, có một điều khoản nhỏ được in mờ ở cuối trang.

"Người vay đồng ý chuyển nhượng toàn bộ cổ phần TDA đang sở hữu cho Quỹ trong trường hợp không trả được nợ đúng hạn."

---

Chương 43: Con Sâu Trong Lõi Táo

Sáu tháng sau, Hà phát hiện ra điều bất thường.

Trong báo cáo cập nhật danh sách cổ đông hàng quý, chị ta nhận thấy một xu hướng lạ: tỷ lệ sở hữu của nhóm cổ đông nông dân ở khu vực Nà Tềng và Tân Tiến đang giảm dần. Không nhiều - chỉ khoảng 2-3% - nhưng đều đặn qua từng tháng.

Chị cử người xuống điều tra.

Báo cáo gửi về khiến chị lạnh người.

Sính đã xây dựng một mạng lưới cho vay tín dụng đen núp bóng "Quỹ Phát triển Nông thôn". Hàng chục hộ nông dân đã rơi vào bẫy: họ vay tiền, không trả được đúng hạn, và bị buộc phải chuyển nhượng cổ phần TDA để trừ nợ.

Những cổ phần đó được chuyển về một công ty ma có tên "Đầu tư Nông nghiệp Xanh" - và Hà không mất nhiều thời gian để lần ra chủ sở hữu thực sự của công ty này: Bắc Hà Capital.

"Chúng nó đang gom cổ phần từ bên trong." Hà nói với Cảnh trong cuộc họp khẩn. "Từng chút một, âm thầm, không gây ồn ào. Nếu xu hướng này tiếp tục, trong vòng hai năm, Bắc Hà sẽ có đủ 35% để phủ quyết mọi quyết định lớn."

Cảnh ngồi im, hai tay đan vào nhau.

"Bao nhiêu hộ đã mất cổ phần?"

"Khoảng bốn mươi hộ. Nhưng còn nhiều hộ khác đang nợ và có nguy cơ mất trong thời gian tới."

"Tổng giá trị?"

"Hơn tám tỷ đồng cổ phiếu, tính theo giá hiện tại."

Cảnh đứng dậy, bước đến cửa sổ. Bên ngoài, nắng chiều đang nhuộm vàng những sườn đồi thạch.

"Chúng ta phải cứu họ."

---

Chương 44: Chiến Dịch Giải Cứu

Kế hoạch của Cảnh táo bạo như chính con người anh.

Thay vì đối đầu trực tiếp với Sính hay Bắc Hà Capital, anh quyết định dùng chính sức mạnh tài chính của TDA để "giải cứu" những cổ đông đang mắc nợ.

Một quỹ khẩn cấp được thành lập, với tên gọi: "Quỹ Bảo vệ Cổ đông TDA".

Nguyên tắc hoạt động rất đơn giản: bất kỳ cổ đông nông dân nào đang gặp khó khăn tài chính có thể đăng ký vay từ Quỹ với lãi suất 0% để trả nợ bên ngoài. Đổi lại, họ cam kết không chuyển nhượng cổ phần TDA trong vòng năm năm.

Nhưng Cảnh không dừng lại ở đó.

Anh cử một đội công tác đặc biệt xuống từng thôn, gặp từng hộ gia đình đã mất cổ phần vào tay Sính. Họ không đến để trách móc hay đe dọa. Họ đến để lắng nghe, để ghi nhận, và để hứa: TDA sẽ mua lại số cổ phần đó từ tay Bắc Hà Capital, và trả lại cho nông dân với giá gốc.

"Đây không phải từ thiện." Cảnh giải thích trong một buổi họp nội bộ. "Đây là đầu tư chiến lược. Mỗi cổ đông nông dân là một bức tường bảo vệ công ty này. Mất một người, bức tường sẽ yếu đi. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra."

---

Chương 45: Đòn Phản Đòn

Bà Quyên không phải kẻ dễ bị đánh bại.

Khi biết tin TDA thành lập Quỹ Bảo vệ Cổ đông, bà lập tức tung ra đòn phản công mới.

Một loạt bài báo xuất hiện trên các trang tài chính, đặt câu hỏi về tính minh bạch của Quỹ. Họ cáo buộc TDA đang dùng tiền của công ty để "mua chuộc" cổ đông, can thiệp vào thị trường tự do, và vi phạm các quy định về quản trị công ty đại chúng.

Cùng lúc, Sính tăng cường hoạt động. Hắn hạ lãi suất cho vay xuống 0%, thậm chí còn tặng quà cho những hộ gia đình đồng ý vay tiền. Hắn cũng tung tin rằng Quỹ Bảo vệ Cổ đông của TDA là "bẫy" để tịch thu đất của nông dân.

Cuộc chiến giành lòng tin bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Ở Nà Tềng, một cuộc họp dân được tổ chức. Một bên là Sính với những lời hứa hẹn ngọt ngào và những phong bì tiền mặt. Một bên là đại diện TDA với những con số và cam kết pháp lý.

Không khí căng như dây đàn.

Và rồi, một lần nữa, ông Páo xuất hiện.

---

Chương 46: Lời Của Đất

Ông lão không đến một mình. Ông mang theo một cây thạch non trong chậu đất.

Đặt chậu cây lên bàn giữa cuộc họp, ông Páo nói:

"Tao không biết nói nhiều. Tao chỉ hỏi một câu."

Ông chỉ vào Sính.

"Mày có biết trồng cây thạch mất bao lâu không?"

Sính ấp úng. "Dạ... chắc vài tháng?"

"Mất ba năm." Ông Páo nói. "Ba năm từ lúc ươm giống đến khi thu hoạch lứa đầu. Ba năm chăm bón, làm cỏ, chống sâu bệnh. Ba năm chờ đợi."

Ông quay sang bà con.

"Còn cái cổ phần kia, chúng ta có mất ba năm không? Không. Chỉ mất một đêm, ký một tờ giấy, là mất hết."

Ông chỉ vào cây thạch non.

"Cây này là tao trồng từ năm ngoái. Sang năm nó sẽ cho thu hoạch. Năm sau nữa, nó sẽ cho nhiều hơn. Mười năm nữa, nó vẫn cho thu hoạch. Còn tiền của Sính, tiêu bao lâu thì hết? Một năm? Hai năm?"

Im lặng bao trùm.

"Tao không cấm ai vay tiền. Nhưng trước khi ký cái gì, hãy nhớ: đất thì không nói dối. Cây thì không lừa ai. Còn người... thì tao không dám chắc."

Ông Páo ôm chậu cây bước ra.

Cuộc họp kết thúc mà không ai ký thêm giấy vay tiền của Sính nữa.

---

Chương 47: Bước Ngoặt

Thất bại ở Nà Tềng là đòn chí mạng với kế hoạch của Sính và Bắc Hà Capital.

Nhưng Cảnh biết, đây mới chỉ là thắng lợi tạm thời. Bà Quyên sẽ không bỏ cuộc. Bắc Hà Capital vẫn còn đó, với 25% cổ phần TDA và tham vọng không hề suy giảm.

Anh cần một giải pháp triệt để hơn.

Và giải pháp đó đến từ một hướng không ngờ tới.

Một buổi sáng, Hà bước vào văn phòng Cảnh với vẻ mặt đầy phấn khích.

"Anh xem cái này."

Chị đặt lên bàn một tập tài liệu từ Sở Kế hoạch và Đầu tư. Đó là dự thảo nghị định mới của Chính phủ về "Phát triển kinh tế tập thể và hợp tác xã kiểu mới".

Điểm quan trọng nhất: nghị định cho phép các hợp tác xã nông nghiệp phát hành cổ phần ưu đãi cho thành viên, với quyền biểu quyết gấp đôi so với cổ phần phổ thông.

"Điều này có nghĩa là..." Hà nói, mắt sáng lên.

"...chúng ta có thể chuyển đổi toàn bộ mô hình." Cảnh tiếp lời. "TDA sẽ trở thành Liên hiệp Hợp tác xã Cổ phần Thạch đen Tràng Định. Nông dân không chỉ là cổ đông - họ sẽ là chủ sở hữu thực sự, với quyền biểu quyết áp đảo mọi nhà đầu tư bên ngoài."

"Và Bắc Hà Capital sẽ mãi mãi không thể thâu tóm chúng ta."

---

Chương 48: Cuộc Họp Lịch Sử

Đại hội cổ đông bất thường của TDA diễn ra vào một ngày cuối thu.

Toàn bộ hơn ba nghìn cổ đông - hầu hết là nông dân - có mặt tại sân vận động huyện Tràng Định. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, một công ty niêm yết tổ chức đại hội cổ đông ngoài trời, với loa phóng thanh và màn hình LED cỡ lớn.

Cảnh đứng trên bục, trình bày kế hoạch chuyển đổi mô hình.

"Nếu thông qua kế hoạch này, mỗi cổ đông nông dân sẽ nhận được cổ phần ưu đãi, với quyền biểu quyết gấp đôi. Điều này có nghĩa là: không ai, không một quỹ đầu tư nào, không một tập đoàn nào, có thể mua đứt công ty của chúng ta nếu không có sự đồng ý của chính chúng ta."

Tiếng vỗ tay vang dội.

Nhưng rồi một giọng nói vang lên từ phía cuối sân.

"Tôi phản đối!"

Mọi người quay lại. Đó là một người đàn ông mặc vest, đại diện cho nhóm cổ đông của Bắc Hà Capital.

"Đề xuất này vi phạm quyền lợi của cổ đông phổ thông. Nếu thông qua, chúng tôi sẽ kiện ra tòa."

Cảnh mỉm cười. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này.

"Thưa ông, ông có quyền phản đối. Nhưng hãy để tôi hỏi các cổ đông ở đây một câu."

Anh quay về phía đám đông nông dân.

"Bao nhiêu người ở đây đã từng bị thương lái ép giá?"

Hàng nghìn cánh tay giơ lên.

"Bao nhiêu người đã từng mất mùa, mất tiền, mất nhà vì không kiểm soát được đầu ra?"

Lại hàng nghìn cánh tay.

"Vậy bây giờ, bao nhiêu người muốn tự mình quyết định số phận của mình, thay vì để người khác quyết định?"

Lần này, tất cả đứng dậy. Tiếng hô vang như sấm.

Người đàn ông của Bắc Hà Capital tái mặt, lặng lẽ ngồi xuống.

Kế hoạch được thông qua với 89% phiếu thuận.

---

Chương 49: Kết Thúc Một Chương

Sáu tháng sau, Liên hiệp Hợp tác xã Cổ phần Thạch đen Tràng Định chính thức ra mắt.

Đây là mô hình đầu tiên ở Việt Nam: một doanh nghiệp niêm yết chuyển đổi thành hợp tác xã cổ phần, với nông dân là chủ sở hữu đa số và nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.

Bắc Hà Capital vẫn là cổ đông, nhưng quyền biểu quyết của họ đã bị pha loãng xuống dưới 10% - không đủ để gây ảnh hưởng đáng kể.

Bà Quyên gọi cho Cảnh một lần duy nhất sau sự kiện đó.

"Chúc mừng anh." Giọng bà lạnh tanh. "Anh đã thắng ván này."

"Tôi không thắng." Cảnh đáp. "Tôi chỉ bảo vệ những gì thuộc về chúng tôi."

"Nhưng đây chưa phải kết thúc. Thị trường nông sản Việt Nam rộng lớn lắm. Tràng Định chỉ là một mảnh nhỏ."

"Tôi biết. Và đó chính là lý do chúng tôi sẽ mở rộng."

Im lặng một lát.

"Vậy à? Mở rộng sang đâu?"

Cảnh nhìn ra bản đồ Việt Nam treo trên tường.

"Dược liệu. Vùng Tây Bắc có hàng nghìn loại thảo dược quý. Đó sẽ là bước tiếp theo của chúng tôi."

Bà Quyên bật cười. "Anh định đối đầu với các tập đoàn dược phẩm lớn à? Anh điên rồi."

"Có thể. Nhưng tôi đã từng nghe câu đó nhiều lần rồi."

Cảnh cúp máy.

---

Chương 50: Hành Trình Mới

Mùa xuân năm thứ bảy kể từ ngày Cảnh trở về Tràng Định.

Anh đứng trên đỉnh đồi Bản Piên, nhìn xuống thung lũng thạch xanh ngút ngàn. Bên cạnh anh là ông Páo, Hà, ông Quý, và Thắng - những người đã đồng hành cùng anh từ những ngày đầu gian khó nhất.

"Cháu sắp đi xa một chuyến." Cảnh nói.

"Đi đâu?" Ông Páo hỏi.

"Điện Biên, Lai Châu, Sơn La. Những vùng trồng dược liệu lớn nhất Tây Bắc."

"Để làm gì?"

"Để xem có thể làm được gì. Giống như ngày cháu về đây vậy."

Ông Páo im lặng một lúc, rồi rút từ trong túi ra một nắm hạt giống nhỏ.

"Đây là hạt giống cây thạch rừng. Loại này mọc hoang trên núi đá, dược tính cao gấp ba lần thạch thường. Xưa kia ông bà tao dùng làm thuốc."

Ông đặt nắm hạt vào tay Cảnh.

"Mang theo. Biết đâu có ngày dùng đến."

Cảnh nắm chặt nắm hạt trong tay.

"Cảm ơn bác."

Anh quay xuống đồi, nơi chiếc xe đang chờ sẵn. Hành trình mới đang bắt đầu.

Và ở đâu đó trong văn phòng sang trọng ở Hà Nội, bà Hoàng Lệ Quyên cũng đang nghiên cứu bản đồ vùng Tây Bắc, với những đánh dấu đỏ chi chít trên các vùng dược liệu.

Cuộc chiến mới sắp bắt đầu.

---

HẾT PHẦN HAI

---