Tôi là một công nhân đứng máy tiện. Cuộc sống của tôi không có gì cao siêu, nó trôi đều đặn như nhịp quay của mâm cặp. 5 giờ 30 phút sáng đồng hồ báo thức reo. Tôi nhẹ nhàng hôn lên trán vợ và đứa con nhỏ còn đang say ngủ, rồi dậy tập vài động tác thể dục. Bữa sáng đơn giản với gói xôi của bà cụ bán ở đầu ngõ. Xưởng sáng lấp lánh ánh đèn, mùi dầu mỡ và kim loại với tôi quen thuộc như hơi thở. Tôi kiểm tra máy móc, chuẩn bị bản vẽ và bắt đầu công việc. Giữa buổi sáng tôi thường huýt sáo theo điệu nhạc vừa nghe trên radio. Mấy anh em đồng nghiệp cứ bảo tôi là cái đài phát thanh di động. Đến trưa, chúng tôi mang cơm hộp ra khu vực nghỉ dưới bóng cây bàng sau xưởng. Hộp cơm vợ nấu bao giờ cũng có món tôi thích. Ngồi tán gẫu với anh em về chuyện bóng đá, chuyện con cái học hành, mọi mệt nhọc tan biến hết. Buổi chiều hoàn thành nốt lô hàng, vệ sinh máy sạch sẽ rồi về nhà. Buổi tối là thời gian cho gia đình nhỏ. Tôi dạy con học bài, vợ tôi ngồi may vá. Nhìn nồi cơm hết sạch, nhìn con điểm mười đỏ chói trên vở, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh. Công nhân chúng tôi không giàu có, nhưng hạnh phúc là tối về nhà cửa yên ấm, con cái ngoan ngoãn, và bát canh vợ nấu vẫn còn ấm nóng trên mâm.
🎧 Nghe truyện
0:00
0:00
Câu 0/0
Tốc độ: 1.0x
👩 Giọng Nữ
👨 Giọng Nam