Cảnh chưa bao giờ nghĩ có ngày mình ngồi bấm điện thoại để kiếm sống. Hắn nhớ cảm giác vai mỏi nhừ vì hai tải hàng nặng chịch, nhớ tiếng gió rít qua khe đá trên đường mòn Hang Dơi, nhớ thứ ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn đội đầu lắc lư theo từng bước chân trơn trượt. Giờ đây, ánh sáng duy nhất hắn nhìn thấy là ánh sáng xanh lè từ màn hình máy tính trong căn kho nhỏ nằm khuất sau chợ Đông Kinh, Lạng Sơn.
Hang Dơi bị san phẳng rồi. Không còn những túp lều lợp bạt, không còn tiếng í ới gọi nhau giữa đêm của đám cửu vạn. Người ta đổ bê tông, dựng biển báo "Khu vực biên giới cấm". Nhưng Cảnh biết, đất đá có thể san lấp, chứ mạng lưới người thì không thể chôn vùi hoàn toàn. Bọn họ, những tàn dư của Hang Dơi, vẫn sống, vẫn thở, chỉ là đang thở bằng một lá phổi khác.
Hắn nghe tiếng giày cao gót quen thuộc gõ vào nền xi măng. Lan bước vào, tay cầm một ly trà đá, mắt vẫn dán vào chiếc iPad hiển thị bảng điều khiển của Shopee và TikTok Shop. Cô ta mặc một chiếc váy văn phòng bó sát, trông chẳng khác gì một nhân viên kinh doanh online chính hiệu ở phố thị nào đó. Nhưng trong đầu cô ta là cả một mê hồn trận số liệu.
"Đơn hàng áo giữ nhiệt tăng đột biến," Lan nói, giọng tỉnh khô. "Tao đẩy thêm hai mã quảng cáo của Mai rồi."
Cảnh gật đầu. Hắn không hỏi về số liệu. Hắn biết Lan là cái máy tính sống. Thời ở điểm tập kết, khi những người đàn ông vạm vỡ khiêng từng kiện hàng khổng lồ, Lan ngồi một góc với cuốn sổ tay bọc da rắn, ghi vanh vách: 3.600 áo phông Thái, 2.200 đôi giày Quảng Châu, 5 tạ mứt trôi nổi. Chưa một lần sai lệch.
Giờ cô ta dùng trí nhớ siêu việt ấy để tối ưu tỷ lệ chuyển đổi đơn hàng. 70% là quần áo xuất khẩu dư, có hóa đơn đỏ rõ ràng. 30% còn lại... Cảnh không muốn nhắc đến. Đó là những thùng hàng "nguồn không rõ" được gói trong bao tải màu đen, thỉnh thoảng lại xuất hiện ở góc khuất trong kho vào lúc nửa đêm.
2.
Tiếng xe máy nẹt pô inh ỏi ngoài cửa. Hùng về. Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt sạm nắng, hắn vác vào một thùng hàng bọc kín mít.
"Hàng bổ sung đây," Hùng nói cụt lủn, đặt thùng hàng xuống cạnh chân Cảnh.
Mai, cô gái trẻ phụ trách chạy quảng cáo, từ trong phòng máy lạnh thò đầu ra nhìn. Cô có đôi mắt tò mò của kẻ chưa từng biết mùi phân dơi là gì. "Hôm qua em kiểm kê file excel rồi mà, số lượng này đâu có trong kế hoạch nhập khẩu chính ngạch?"
Hùng lườm cô một cái lạnh sống lưng. "Thì kêu là hàng bổ sung. Mày cứ lo phần quảng cáo Facebook đi, đừng hỏi nhiều."
Mai im bặt, nhưng ánh mắt cô dán chặt vào cái bao tải quen mắt. Cô là dân công nghệ, nhưng không phải kẻ ngốc. Cô biết mã vạch trên những kiện hàng kia không khớp với bất kỳ tờ khai hải quan nào trong hệ thống.
Đêm hôm đó, khi kho hàng đã tắt đèn, Cảnh và Lan ngồi lại bên ấm trà đặc. Hùng đã chạy xe ôm công nghệ ngoài phố để nghe ngóng tình hình.
"Thằng Cò Lái về rồi," Lan thì thầm, lần đầu tiên trong ngày giọng cô ta có chút run rẩy. Cò Lái là trùm một đường dây cũ ở Hang Dơi, kẻ đã biến mất sau chiến dịch truy quét cách đây hai năm. "Hùng nói nó muốn gặp mình."
Cảnh siết chặt chén trà. Hắn biết "gặp" ở đây có nghĩa là "bắt làm lại đường cũ".
"Tao không muốn quay lại," Cảnh nói. "Đi đêm lắm rồi có ngày gặp cọp biên phòng thật."
"Tao biết. Nhưng Cò Lái giữ cuốn sổ ghi chép của tao hồi xưa. Trong đó có tên tuổi, số tiền ứng trước của từng đứa cửu vạn và cả... đầu mối bên kia sông," Lan day trán. "Nó bảo, nếu không giúp nó vận chuyển một chuyến 'hàng đặc biệt' qua tuyến cũ, nó sẽ gửi cuốn sổ đó cho Cục Điều tra Chống Buôn lậu."
3.
Đó là một cái bẫy. Cảnh hiểu. Một khi đã đặt chân lên tuyến đường cũ, sẽ không có đường lui. Hắn nhìn vào màn hình máy tính. Những con số Shopee vẫn nhảy nhót vô tri. Cuộc sống "đàng hoàng" mà hắn dày công vun đắp mỏng manh như tờ giấy pơ-luya.
Ngay lúc đó, Mai đẩy cửa bước vào. Mặt cô tái mét, tay run run cầm điện thoại. "Cảnh, Lan, có một đơn hàng rất lạ." Cô đưa màn hình cho họ xem. "Có người đặt mua một bộ quần áo rẻ tiền, nhưng ghi chú đơn hàng lại là: 'Cần áo mưa cũ, cỡ XXL. Nhớ mùi phân dơi.' "
Cảnh và Lan nhìn nhau. Mật mã. Đó là mật mã cũ của những năm tháng trốn chạy sương mù trên núi đá.
"Là Cò Lái. Nó đang thúc giục chúng ta," Cảnh nghiến răng.
Nhưng Lan bất ngờ cười nhạt. Nụ cười của kẻ nắm trong tay dữ liệu cuối cùng. "Không sao. Nó muốn chơi trò mèo vờn chuột à?"
Cô ta rút điện thoại ra, nhắn một dòng tin nhắn mã hóa cho Hùng: "Chuyển hàng giờ Dần. Đi lối mòn sau cột mốc 1132. Nhưng chở hàng giả."
"Mày định làm gì?" Cảnh hỏi.
"Nó có cuốn sổ của tao, nhưng trong sổ đó, tao cố tình ghi sai một đầu mối biên phòng. Lúc đó tao đã đề phòng chuyện này rồi," Lan gõ móng tay xuống bàn. "Nếu nó dùng cuốn sổ ấy để tống tiền hoặc khai báo, nó sẽ tự khai vào một đồn biên phòng 'ảo' mà chúng ta đã cài cắm sẵn thông tin sai. Lúc đó, chính nó mới là kẻ bị tình nghi vu khống."
Cảnh rùng mình. Hóa ra Lan không chỉ nhớ số, cô ta còn nhớ cả cách sinh tồn. Khi Hang Dơi sụp đổ, cô ta đã gieo sẵn những quả mìn giả để bảo vệ những người ở lại.
4.
Chuyến hàng đêm hôm đó diễn ra trong mưa phùn lạnh buốt. Hùng chạy xe máy, chở theo hai bao tải lớn chứa toàn giấy vụn và quần áo lỗi. Cò Lái xuất hiện trong bóng tối nơi cột mốc 1132, mắt trắng dã như dơi đói. Hắn ta không đi một mình. Hai tên đàn em lực lưỡng đứng chắn sau lưng.
Hùng dừng xe, tháo bao tải xuống. "Hàng đây."
Cò Lái dùng dao rạch bao tải. Ánh đèn pin hắt vào đống giấy vụn. Mặt hắn tối sầm lại.
"Mày chơi tao à Hùng?"
"Anh Cò," Hùng đáp, tay vẫn nắm chặt cần ga. "Thời thế thay đổi rồi. Bây giờ buôn lậu không phải là vác qua núi nữa. Bây giờ là 'nuôi' đơn hàng, 'dưỡng' tài khoản quảng cáo. Làm thế an toàn hơn. Cuốn sổ của chị Lan anh muốn gửi đi đâu thì gửi. Nhưng nhớ lật trang cuối cùng mà xem."
Cò Lái rút cuốn sổ da rắn từ túi áo khoác, lật vội. Trang cuối cùng, nét chữ nắn nót của Lan đề: "Danh sách liên lạc dự phòng của Đồn trưởng đồn 419."
"Đây là số điện thoại nội bộ của một cán bộ chống buôn lậu thật," Giọng Lan vọng ra từ chiếc điện thoại trên tay Hùng, đang mở loa ngoài. "Nhưng tao đã sửa một số cuối. Nếu mày giao nộp cuốn sổ này cho điều tra, mày sẽ tự khai ra một số máy không tồn tại. Và lúc đó, mày là kẻ cung cấp tin giả, còn tao là người bị hại bởi một cuốn sổ bị sửa chữa."
Không gian im lặng như tờ. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán lá rừng.
Rồi Cò Lái cười. Một tiếng cười khàn khàn, ghê rợn.
"Mày khôn lắm, Lan. Nhưng mày quên một chuyện. Tao không cần dùng sổ để tống mày. Tao chỉ cần dùng sổ để tìm ra điểm yếu của mày."
Hắn rút từ túi sau ra một chiếc điện thoại cũ, bấm gửi một tin nhắn thoại.
"Tao vừa gửi tọa độ cái kho sau chợ Đông Kinh của chúng mày cho đội Quản lý thị trường. Trong đó còn 30% hàng 'nguồn không rõ' đúng không? Để xem chúng mày thanh minh kiểu gì."
Mặt Hùng tái đi. Lan ở đầu dây bên kia cũng im bặt.
5.
Ba giờ sau, kho hàng sau chợ Đông Kinh bị kiểm tra đột xuất. Nhưng khi đội Quản lý thị trường ập vào, thứ họ tìm thấy chỉ là những kiện quần áo có hóa đơn đỏ, giấy tờ hợp pháp đầy đủ.
Cảnh đứng dựa vào cửa kho, tim đập thình thịch. Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Lan bước ra từ bóng tối, tay cầm một tập giấy tờ dày cộp. "Tao đã đánh đổi."
"Mày đánh đổi cái gì?" Cảnh hỏi, giọng khản đặc.
Lan không trả lời thẳng. Cô ta chỉ nhìn ra xa xăm về phía biên giới.
"Đêm qua, trong lúc Hùng đi gặp Cò Lái, tao đã cho người chuyển toàn bộ 30% hàng kia sang một kho khác. Không phải để hủy. Mà là để... giữ lại."
Cảnh sững người. "Mày nói vậy là sao?"
"Tao đã thỏa thuận với Cò Lái," Lan nói, giọng lạnh tanh. "Nó không tố cáo chúng ta. Đổi lại, tao giữ lại tuyến hàng cũ, nhưng không chạy qua Hang Dơi nữa. Tao chạy qua một đường mới, nhỏ hơn, kín hơn. Và chỉ một mình tao biết."
Cảnh cảm thấy lồng ngực thắt lại. "Mày phản bội cả bọn?"
"Không. Tao bảo vệ cả bọn," Lan nhìn thẳng vào mắt hắn. "Mày muốn sạch, Cảnh. Nhưng ở vùng đất này, không ai sạch hoàn toàn được. Hoặc mày giữ một phần bẩn để sống, hoặc mày sạch và chết. Tao chọn sống."
Hùng biến mất hai ngày sau đó. Có tin đồn hắn bị Cò Lái bắt đi để "giữ cân bằng". Cảnh gọi cho Hùng hàng chục cuộc, không ai bắt máy.
6.
Một tuần sau. Gian hàng online của nhóm vẫn sáng đèn trên Shopee. Đơn hàng chạy đều, sạch sẽ, hợp pháp. Mai vẫn ngồi trong phòng máy lạnh, tối ưu quảng cáo. Cô không biết Hùng đã biến mất. Cô không biết Cảnh đêm nào cũng thức trắng, nhìn chằm chằm vào bóng tối nơi góc kho trống trải.
Còn Lan?
Đêm đó, khi mọi người đã về hết, Lan ngồi lại trong căn kho nhỏ. Cô mở laptop, đăng nhập vào một tài khoản Shopee phụ. Không tên. Không lịch sử giao dịch.
Một đơn hàng mới hiện lên.
Ghi chú: "Cỡ XXL. Mùi phân dơi."
Lan nhìn màn hình rất lâu. Ngón tay cô lướt trên bàn phím, rồi dừng lại ở nút "Xác nhận đơn".
Cô nhấn.
Màn hình hiện dòng chữ xanh: "Đơn hàng đã được tiếp nhận. Vui lòng chuẩn bị hàng và giao cho đơn vị vận chuyển."
Ngoài kia, sương mù Lạng Sơn lại giăng kín lối. Đâu đó trên những triền núi đá vôi, mùi phân dơi vẫn còn vương vất, như một lời nguyền không thể gột rửa.
1. Ba tháng sau
Cảnh không ngủ được.
Đã ba tháng kể từ đêm kho hàng bị kiểm tra. Ba tháng kể từ khi Hùng biến mất không dấu vết. Ba tháng kể từ khi hắn nhìn thấy Lan nhấn nút "Xác nhận đơn" trên tài khoản ma.
Gian hàng Shopee vẫn chạy. Mai vẫn ngồi trong phòng máy lạnh, tối ưu quảng cáo, không biết gì về những gì đã xảy ra. Cô gái trẻ ấy nghĩ Hùng bỏ về quê, nghĩ Lan và Cảnh chỉ là những người bán hàng online bình thường.
Nhưng Cảnh biết. Hắn biết Lan đã chọn con đường khác.
Sau vụ đối đầu với Cò Lái, Lan không còn giấu giếm nữa. Cô ta công khai vận hành tuyến hàng mới, nhỏ hơn, kín hơn, thông minh hơn Hang Dơi ngày xưa. Không còn cảnh vác hàng qua núi, không còn tiếng chân cửu vạn lội suối trong đêm. Thay vào đó là những đơn hàng được ngụy trang tinh vi, những mã vạch giả hoàn hảo, những chuyến xe giao hàng nội địa trông như bất kỳ chuyến xe nào khác trên đường quốc lộ.
"Tao không ép mày tham gia," Lan nói với Cảnh vào một buổi chiều mưa phùn. "Nhưng mày cũng đừng cản tao."
Cảnh nhìn cô ta. Vẫn khuôn mặt ấy, vẫn đôi mắt sắc lạnh ấy. Nhưng có gì đó đã thay đổi. Hay có lẽ, Lan vốn dĩ đã như vậy từ đầu. Chỉ là hắn chưa từng nhìn thấy.
"Hùng đâu?" Cảnh hỏi, giọng khản đặc.
Lan im lặng một lúc. Rồi cô ta đặt ly trà xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Hùng đang làm việc cho tao. Ở bên kia sông."
Cảnh cảm thấy lồng ngực thắt lại. Hóa ra Hùng không biến mất. Hắn ta chỉ đứng về phía Lan.
2. Tuyến mới
Đường mới của Lan không đi qua Hang Dơi. Cô ta thông minh hơn thế. Hang Dơi đã bị san phẳng, nhưng biên giới thì dài hàng trăm cây số. Lan chọn một lối mòn khác, gần cột mốc 1145, nơi địa hình hiểm trở đến mức ngay cả dân buôn lậu kỳ cựu cũng ngại đặt chân.
Nhưng cái khó của Lan không nằm ở địa hình. Nó nằm ở cách vận chuyển.
Thay vì thuê hàng chục cửu vạn vác hàng qua núi, Lan chỉ dùng hai người. Một bên này, một bên kia. Hàng được chia nhỏ thành từng gói, ngụy trang trong các đơn hàng Shopee hợp pháp. Mỗi ngày, vài chục đơn hàng "quần áo", "giày dép", "đồ gia dụng" được gửi đi khắp cả nước. Không ai nghi ngờ. Không ai kiểm tra kỹ từng kiện hàng trong hàng triệu kiện hàng mỗi ngày.
"Thời đại này không cần vác nặng," Lan nói với Cảnh vào một đêm trăng mờ. "Chỉ cần biết cách giấu."
Cảnh không đáp. Hắn đang nhìn vào màn hình laptop của Lan. Trên đó là một bảng điều khiển phức tạp, với hàng chục tài khoản Shopee, TikTok Shop, Lazada được liên kết chéo với nhau. Mỗi tài khoản có một vai trò riêng. Có tài khoản dùng để "nuôi" đơn hàng ảo, tạo lịch sử giao dịch hợp pháp. Có tài khoản dùng để nhận đơn hàng thật từ những khách hàng bí ẩn - những người biết cách đặt hàng với ghi chú đặc biệt.
"Cỡ XXL. Mùi phân dơi."
Mật mã cũ vẫn được dùng. Nhưng lần này, nó không chỉ là lời đe dọa từ Cò Lái. Nó là tín hiệu cho một đường dây mới, lớn hơn, nguy hiểm hơn.
"Cò Lái đâu?" Cảnh hỏi.
"Chết rồi," Lan đáp, giọng lạnh tanh. "Hai tháng trước. Tai nạn giao thông trên đèo."
Cảnh nhìn cô ta. "Tai nạn?"
Lan không trả lời. Cô ta chỉ mỉm cười, một nụ cười mỏng như lưỡi dao.
3. Mai và sự thật
Mai bắt đầu nghi ngờ từ một đơn hàng lỗi.
Đó là một chiều thứ bảy, khi cô đang kiểm tra danh sách đơn hàng trong tuần. Một đơn hàng áo khoác gió, size XL, giao đi Hải Phòng, bị khách trả lại với lý do "hàng không đúng mô tả". Nhưng khi Mai mở kiện hàng ra, cô không thấy áo khoác gió nào cả.
Thay vào đó là một túi nilon đen, bên trong chứa một loại bột màu trắng ngà.
Mai không phải kẻ ngốc. Cô lớn lên ở vùng biên, đã nghe đủ những câu chuyện về buôn lậu. Cô biết thứ bột kia là gì.
Tim đập thình thịch, Mai gói lại kiện hàng, để vào góc khuất trong kho. Cô định gọi cho Cảnh, nhưng rồi dừng lại. Cô nhớ những ánh mắt kỳ lạ giữa Cảnh và Lan. Nhớ sự biến mất đột ngột của Hùng. Nhớ những đêm cô vô tình thấy ánh đèn trong kho lúc nửa đêm.
Thay vì gọi Cảnh, Mai âm thầm theo dõi.
Ba ngày sau, cô phát hiện ra tài khoản Shopee phụ của Lan. Từ đó, cô lần ra toàn bộ mạng lưới.
Và cô quyết định làm một việc mà không ai ngờ tới.
4. Cuộc gặp ở cột mốc 1145
Cảnh nhận được tin nhắn từ Mai vào lúc 2 giờ sáng: "Ra cột mốc 1145. Gấp."
Hắn phóng xe máy trong đêm, lòng đầy bất an. Khi đến nơi, hắn thấy Mai đứng đó, bên cạnh là Hùng - người đã biến mất ba tháng trước. Nhưng Hùng không còn là Hùng của ngày xưa. Mắt hắn ta trũng sâu, gầy rộc, trên cổ tay có những vết bầm tím.
"Mai đã tìm ra hết rồi," Hùng nói, giọng yếu ớt. "Và nó còn tìm ra cả thứ này."
Hùng đưa cho Cảnh một chiếc USB. "Trong này có toàn bộ giao dịch của Lan. Không chỉ buôn lậu quần áo. Cô ta đang vận chuyển ma túy. Số lượng lớn. Từ sáu tháng nay."
Cảnh cảm thấy đất dưới chân mình sụp xuống.
"Tao bị Lan ép làm việc ở bên kia," Hùng nói tiếp. "Nó giữ em gái tao làm con tin. Nói nếu tao bỏ trốn hoặc báo công an, nó sẽ giết con bé."
Mai bước lên. "Em đã liên hệ với một người bên đội phòng chống ma túy tỉnh. Họ sẵn sàng giúp, nhưng cần bằng chứng. Và cần bắt quả tang."
Cảnh nhìn hai người. Rồi hắn nhìn lên ngọn núi đá vôi lởm chởm phía xa, nơi Hang Dơi từng là một huyền thoại đen tối.
Hắn nhớ mùi phân dơi. Nhớ những đêm vác hàng trơn trượt. Nhớ giấc mơ về một cuộc sống "đàng hoàng".
"Được rồi," Cảnh nói. "Nhưng lần này, chúng ta phải thông minh hơn Lan."
5. Cái bẫy cuối cùng
Kế hoạch được vạch ra trong ba ngày.
Mai sẽ tiếp tục làm việc như bình thường, không để Lan nghi ngờ. Hùng sẽ quay lại bên kia sông, làm nội gián. Còn Cảnh sẽ đóng vai kẻ "thức tỉnh", xin gia nhập đường dây của Lan.
"Tao biết mày sẽ quay lại mà," Lan nói khi Cảnh đề nghị tham gia. "Máu buôn lậu nó ngấm vào xương rồi. Không rửa sạch được đâu."
Cảnh cười nhạt. "Mày nói đúng. Tao chán cảnh bán hàng lương thiện rồi."
Lan giao cho hắn nhiệm vụ đầu tiên: vận chuyển một lô hàng "đặc biệt" từ cột mốc 1145 về kho. Đêm giao hàng, trời đổ mưa như trút nước. Cảnh một mình lái xe tải nhỏ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Hắn biết đây là cái bẫy.
Không phải bẫy của Lan dành cho hắn. Mà là bẫy của hắn dành cho Lan.
Khi xe tải dừng ở điểm tập kết, thay vì những tên đàn em của Lan, Cảnh thấy ánh đèn pin lóe lên từ bốn phía. Tiếng giày bốt dẫm trên sỏi đá. Tiếng còi xe cảnh sát hú vang trong đêm.
Lan xuất hiện từ bóng tối, mặt cắt không còn giọt máu.
"Mày... mày dám báo công an?"
"Không," Cảnh đáp, mắt hắn nhìn thẳng vào cô ta. "Người báo là Mai. Tao chỉ là người giao hàng thôi."
Lan lùi lại, nhưng đã quá muộn. Những người lính biên phòng và cảnh sát ma túy ập vào từ mọi hướng. Họ tìm thấy trong xe tải của Cảnh không phải ma túy, mà là những túi bột mì - bằng chứng Cảnh đã đánh tráo từ trước. Còn lô hàng thật, theo chỉ điểm của Hùng, đã bị thu giữ ở một địa điểm khác, cùng với toàn bộ sổ sách giao dịch của Lan.
Lan bị còng tay, dẫn đi trong đêm mưa. Khi đi ngang qua Cảnh, cô ta dừng lại một giây.
"Mày nghĩ mày thắng rồi à?" Lan thì thầm. "Mày tưởng Hang Dơi đã chết? Nó không chết đâu. Nó chỉ thay hình đổi dạng thôi. Hôm nay là tao. Ngày mai sẽ là người khác. Có thể là mày. Có thể là con bé Mai kia. Mùi phân dơi sẽ không bao giờ hết đâu, Cảnh ạ."
Rồi cô ta bị đẩy lên xe, biến mất trong màn đêm.
6. Tàn cuộc
Một tuần sau, Cảnh đứng trước căn kho trống trải. Tất cả hàng hóa đã bị niêm phong. Gian hàng Shopee đã bị khóa. Mai trở về quê, nói cần thời gian để quên đi tất cả. Hùng được giải thoát khỏi sự kiểm soát của Lan, nhưng vẫn chưa tìm thấy em gái.
Cảnh đốt một điếu thuốc, nhìn làn khói tan vào sương sớm Lạng Sơn. Hắn nhớ lời Lan nói. "Mùi phân dơi sẽ không bao giờ hết đâu."
Điện thoại trong túi hắn rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.
"Anh Cảnh, em là em gái Hùng. Em đang ở bên kia sông. Chị Lan nói anh có thể giúp em về. Em có một đơn hàng cần giao. Ghi chú: Cỡ XXL. Mùi phân dơi."
Cảnh nhìn màn hình rất lâu. Ngón tay hắn lơ lửng trên bàn phím.
Rồi hắn nhắn lại: "Ở đâu?"
Xa xa, trên những triền núi đá vôi, sương mù lại giăng kín lối. Hang Dơi đã bị san phẳng từ lâu. Nhưng những con đường thì vẫn còn đó. Và những người từng đi qua nó, dù muốn hay không, vẫn sẽ tiếp tục bước đi.
---
PHẦN 3: CÔNG TY
---
1. Hai năm sau
Cảnh đứng trước tòa nhà ba tầng sơn trắng, trên tay cầm tập hồ sơ dày cộp. Trên cửa kính cường lực, dòng chữ mạ vàng sáng loáng: "CÔNG TY TNHH XUẤT NHẬP KHẨU BIÊN GIỚI XANH" .
Hắn chỉnh lại cà vạt - thứ trước đây hắn chưa từng đeo trong suốt ba mươi lăm năm cuộc đời. Chiếc cà vạt thắt cổ, nhưng cũng thắt chặt một thân phận mới.
Hai năm. Hai năm kể từ đêm mưa ở cột mốc 1145. Hai năm kể từ khi Lan bị bắt và lãnh án mười lăm năm tù vì tội vận chuyển trái phép chất ma túy. Hai năm kể từ khi hắn cứu em gái Hùng từ bên kia sông về, bằng một thỏa thuận ngầm với lực lượng chức năng: hợp tác khai thác toàn bộ đường dây, đổi lấy cơ hội làm lại từ đầu.
Công ty Biên Giới Xanh ra đời từ đó.
Vốn điều lệ ban đầu chỉ vỏn vẹn năm trăm triệu, góp từ tiền dành dụm của Cảnh, Hùng và Mai. Họ thuê một căn nhà nhỏ ở thị trấn Đồng Đăng, treo biển, mở sổ sách đàng hoàng. Ba tháng đầu, không một đơn hàng nào. Cảnh nhớ những đêm hắn ngồi một mình trong văn phòng trống trải, nhìn ra cửa khẩu, tự hỏi liệu mình có đang tự lừa dối bản thân.
Rồi Mai về.
Cô gái trẻ từng bỏ về quê sau cú sốc ma túy đã quay lại, mang theo một bản kế hoạch kinh doanh dày bốn mươi trang. "Em không muốn bỏ cuộc," cô nói, mắt đỏ hoe. "Và em cũng không muốn nhìn thấy ai khác rơi vào đường cùng như chị Lan nữa."
Mai trở thành Giám đốc Marketing. Hùng - sau khi tìm thấy em gái và đưa cô bé về Lạng Sơn an toàn - trở thành Trưởng phòng Vận hành Kho bãi. Còn Cảnh, hắn ngồi ghế Tổng Giám đốc, nhưng chưa một ngày nào hắn dám nghĩ mình thực sự xứng đáng.
2. Hợp pháp hóa từng centimet
Công việc kinh doanh của Biên Giới Xanh dựa trên một nguyên tắc duy nhất: mọi thứ phải có hóa đơn, chứng từ, tờ khai hải quan rõ ràng.
Họ nhập khẩu nông sản từ bên kia biên giới: vải thiều, xoài, thanh long, hạt điều. Những thứ trước đây từng được vác qua đường mòn, giờ được chất lên xe tải lạnh, đi qua cửa khẩu chính ngạch, có kiểm dịch, có đóng thuế đầy đủ.
Khó khăn chồng chất.
Đối thủ cạnh tranh ép giá. Thủ tục hải quan phức tạp. Những lô hàng đầu tiên bị trả về vì sai quy cách đóng gói. Có thời điểm, công ty đứng trước nguy cơ phá sản.
Nhưng Cảnh không bỏ cuộc. Hắn nhớ lời Lan nói trong đêm mưa: "Mùi phân dơi sẽ không bao giờ hết đâu." Và hắn muốn chứng minh cô ta sai. Không phải để trả thù, mà để tự cứu lấy mình.
Một đêm, khi đang sắp xếp lại sổ sách, Cảnh phát hiện ra một điều. Trong đống hồ sơ cũ của Lan bị công an thu giữ và trả lại sau khi vụ án kết thúc, có một cuốn sổ nhỏ bọc da rắn - không phải cuốn sổ ghi chép đường dây, mà là một cuốn nhật ký cá nhân.
Hắn mở ra, đọc được dòng chữ nắn nót của Lan viết từ nhiều năm trước:
"Hôm nay gặp Cảnh. Nó vác hai tải hàng nặng nhất mà không kêu một tiếng. Mắt nó nhìn lên đỉnh núi, như thể đang nhìn một thứ gì đó xa hơn. Tao tự hỏi, liệu có ngày nào tụi mình được đi trên con đường có ánh sáng không?"
Cảnh gấp cuốn sổ lại. Lần đầu tiên sau hai năm, hắn thấy mắt mình cay cay.
3. Hùng và bóng ma quá khứ
Bước ngoặt đến vào một buổi sáng tháng mười.
Hùng bước vào phòng Cảnh, mặt cắt không còn giọt máu. Trên tay hắn là một tờ giấy báo giá từ một đối tác bên kia biên giới.
"Ông Tám Sắt liên lạc với em," Hùng nói, giọng trầm xuống. Tám Sắt là một đầu nậu cũ thời Hang Dơi, kẻ đã rửa tay gác kiếm từ lâu. "Ổng nói có một lô hàng gỗ quý. Giá rẻ bằng nửa thị trường. Chỉ cần mình... đi đường cũ một lần thôi."
Cảnh nhìn Hùng. Hắn hiểu ánh mắt ấy. Đó là ánh mắt của một kẻ đang đứng giữa lằn ranh.
"Em gái mày đâu?" Cảnh hỏi.
"Đang học lớp mười. Học giỏi lắm. Mới được chọn vào đội tuyển toán của tỉnh."
"Vậy thì," Cảnh đứng dậy, vỗ vai Hùng. "Mày tự biết câu trả lời rồi."
Hùng im lặng một lúc lâu. Rồi hắn xé tờ giấy báo giá làm đôi, vứt vào sọt rác.
"Em sẽ tìm nguồn gỗ hợp pháp," Hùng nói. "Dù giá cao hơn, nhưng ngủ được."
Cảnh mỉm cười. Đó là lần đầu tiên hắn thấy Hùng cười thật lòng sau bao năm.
4. Mai và chiến dịch "Sạch"
Trong khi Cảnh và Hùng lo vận hành, Mai âm thầm xây dựng một chiến lược khác. Cô mở một kênh TikTok mang tên "Biên Giới Xanh - Hành Trình Sạch" , kể câu chuyện về những người nông dân vùng biên, về những lô hàng nông sản được nhập khẩu minh bạch, về hành trình từ bỏ con đường cũ của những con người từng sống trong bóng tối.
Video đầu tiên chỉ có vài trăm lượt xem. Video thứ hai, vài nghìn. Đến video thứ mười, một clip quay cảnh Hùng kiểm tra lô vải thiều trong kho lạnh, bất ngờ đạt một triệu lượt xem chỉ sau một đêm.
Đơn hàng bắt đầu đổ về.
Những cửa hàng trái cây sạch ở Hà Nội, Hải Phòng, TP.HCM liên hệ đặt hàng. Một chuỗi siêu thị lớn ngỏ ý muốn ký hợp đồng cung cấp dài hạn. Lần đầu tiên, Biên Giới Xanh có lãi.
Nhưng thành công mang theo những con mắt không mong muốn.
5. Người cũ trở lại
Đó là một chiều cuối thu, khi Cảnh đang họp với đối tác trong phòng họp tầng hai. Tiếng gõ cửa vang lên. Thư ký bước vào, vẻ mặt bối rối.
"Anh Cảnh, có người muốn gặp anh. Người đó nói... là bạn cũ ở Hang Dơi."
Cảnh buông bút. Hắn xin lỗi đối tác, bước ra ngoài. Ở sảnh tầng một, một người đàn ông trung niên ngồi chờ, mặc áo khoác jean bạc màu, tóc đã điểm muối tiêu.
Cò Lái.
Nhưng không phải Cò Lái của hai năm trước. Người đàn ông này gầy hơn, già hơn, và có một vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống cằm.
"Tao tưởng mày chết rồi," Cảnh nói, giọng lạnh tanh.
"Suýt," Cò Lái đáp. "Cú tai nạn trên đèo năm đó suýt lấy mạng tao. Nhưng tao sống rồi. Và tao biết hết mọi chuyện. Lan bị bắt. Mày mở công ty. Làm ăn đàng hoàng."
"Mày đến đây làm gì?"
Cò Lái đặt lên bàn một tập tài liệu. Cảnh mở ra, bên trong là ảnh chụp những chuyến hàng của Biên Giới Xanh, cùng một số giấy tờ có chữ ký của Hùng.
"Mày nghĩ mày sạch rồi à?" Cò Lái cười nhạt. "Nhưng thằng Hùng thì chưa. Hồi làm việc cho Lan bên kia sông, nó đã ký nhận mấy lô hàng. Giấy tờ vẫn còn trong tay tao. Nếu tao giao nộp cho điều tra, công ty của mày sẽ bị điều tra. Và mày biết đấy, ở cái vùng biên này, chỉ cần một vết bẩn là đủ để xóa sạch tất cả."
Cảnh nhìn Cò Lái. Hắn không còn là kẻ dễ bị đe dọa như hai năm trước.
"Mày muốn gì?"
"Muốn làm ăn chung," Cò Lái đáp. "Tao không ép mày quay lại đường cũ. Tao chỉ muốn dùng công ty của mày để hợp pháp hóa một số nguồn hàng của tao. Mày vẫn giữ được cái vỏ sạch, tao có đường tiêu thụ. Đôi bên cùng có lợi."
6. Đấu trí trên bàn đàm phán
Cảnh không trả lời ngay. Hắn hẹn Cò Lái ba ngày sau quay lại.
Đêm đó, hắn triệu tập Hùng và Mai trong phòng họp kín. Cả ba ngồi im lặng, nhìn tập tài liệu trên bàn.
"Lỗi của em," Hùng lên tiếng trước. "Hồi đó em bị Lan ép, phải ký mấy giấy tờ ấy. Em không ngờ nó còn giữ."
"Không ai trách mày," Cảnh nói. "Nhưng giờ phải tìm cách giải quyết."
Mai cầm tập tài liệu lên, xem xét kỹ lưỡng. Là dân công nghệ, cô có con mắt tinh tường với những chi tiết nhỏ.
"Em thấy có điểm lạ," Mai nói. "Những giấy tờ này là bản photo. Không có bản gốc. Và nhìn nét chữ ký của anh Hùng... nó hơi khác với chữ ký thật."
Hùng giật mình. Hắn cầm lại tập tài liệu, xem xét kỹ. Rồi hắn bật cười.
"Đúng rồi. Đây là chữ ký giả. Hồi đó Lan bắt em ký rất nhiều giấy tờ, nhưng em cố tình ký sai nét một chút, phòng khi có chuyện. Cò Lái không có bản gốc. Nó chỉ đang dọa mình thôi."
Cảnh thở phào. Nhưng hắn biết, chỉ thở phào thôi là chưa đủ.
"Mai, em kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ của công ty," Cảnh ra lệnh. "Mọi giấy tờ liên quan đến nguồn gốc hàng hóa, lịch sử giao dịch, nhân sự. Không được để bất kỳ sơ hở nào. Hùng, mày liên hệ với luật sư, chuẩn bị sẵn phương án pháp lý nếu Cò Lái thực sự muốn chơi xấu."
"Còn anh?" Mai hỏi.
Cảnh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn cửa khẩu lấp lánh trong đêm.
"Anh sẽ gặp Cò Lái. Và cho nó biết, thời của Hang Dơi đã kết thúc thật rồi."
7. Cuộc gặp cuối cùng
Ba ngày sau, Cò Lái quay lại. Cảnh đón hắn ở phòng họp tầng ba, nơi có cửa kính nhìn thẳng ra dãy núi đá vôi.
"Quyết định thế nào?" Cò Lái hỏi, giọng đầy tự tin.
Cảnh đặt lên bàn một tập hồ sơ dày.
"Đây là toàn bộ báo cáo tài chính, tờ khai hải quan, chứng nhận kiểm dịch của Biên Giới Xanh trong hai năm qua. Không một vết bẩn nào. Mày có thể kiểm tra."
Cò Lái nhíu mày.
"Còn đây," Cảnh đặt tiếp một tập tài liệu khác. "Là bản gốc những giấy tờ mày định dùng để đe dọa tao. Tao đã tìm thấy chúng trong đống đồ cũ của Lan. Và tao đã đốt hết rồi."
Mặt Cò Lái biến sắc.
"Mày định làm gì?"
"Không làm gì cả," Cảnh đáp. "Tao chỉ muốn nói với mày một điều. Hang Dơi đã chết. Lan đã vào tù. Những con đường cũ đã bị cỏ mọc che lấp. Mày có thể tiếp tục sống trong bóng tối, hoặc có thể làm lại như tao. Lựa chọn là của mày."
Cò Lái im lặng rất lâu. Rồi hắn đứng dậy, bước ra cửa. Trước khi đi, hắn dừng lại.
"Tao không làm lại được như mày đâu, Cảnh ạ. Máu trong người tao đã đen quá rồi. Nhưng tao sẽ không làm phiền mày nữa. Coi như tao trả món nợ năm xưa."
Nói rồi hắn bước đi, biến mất sau cánh cửa kính.
8. Vòng lặp khép lại
Một tháng sau, Biên Giới Xanh ký được hợp đồng xuất khẩu nông sản sang thị trường Nhật Bản - một trong những thị trường khó tính nhất thế giới về tiêu chuẩn chất lượng và truy xuất nguồn gốc.
Ngày ký hợp đồng, Cảnh đứng trước tòa nhà công ty, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên sân. Hắn nhớ về những đêm vác hàng qua Hang Dơi, nhớ mùi phân dơi nồng nặc trong bóng tối, nhớ ánh mắt Lan khi cô ta nói "Mùi phân dơi sẽ không bao giờ hết đâu."
Lan đã đúng. Mùi phân dơi không bao giờ hết.
Nhưng nó không còn là mùi của tội lỗi nữa. Nó là mùi của ký ức, nhắc nhở hắn về con đường hắn đã đi qua, để không bao giờ quay lại.
Điện thoại trong túi hắn rung lên. Một tin nhắn từ Mai.
"Anh ơi, đơn hàng mới từ Tokyo. Ghi chú: Ưu tiên giao sớm. Không có mùi phân dơi. :)"
Cảnh bật cười. Lần đầu tiên trong đời, hắn thấy mùi phân dơi... cũng có thể trở thành một câu đùa.
Hắn bước vào công ty, nơi Hùng đang kiểm tra lô hàng chuẩn bị xuất khẩu, nơi Mai đang họp với đối tác Nhật qua video call, nơi em gái Hùng đang thực tập kế toán sau giờ học.
Cánh cửa kính khép lại. Bên ngoài, nắng chiều Lạng Sơn vàng như mật, trải dài trên những triền núi đá vôi từng một thời là chốn nương thân của những con dơi và những con người lạc lối.
---
Truyện Hậu Hang Dơi khép lại tại đây, sau ba phần với hành trình của những con người từng sống trong bóng tối, từng vác hàng qua những lối mòn trơn trượt mùi phân dơi, từng đứng giữa lằn ranh mong manh giữa tội lỗi và sự chuộc lỗi.
Nhân vật Cảnh, Lan, Hùng, Mai cùng những cái tên như Cò Lái, Tám Sắt đều là sản phẩm hư cấu, được xây dựng dựa trên cảm hứng từ bối cảnh vùng biên Lạng Sơn và những câu chuyện buôn lậu từng một thời gây xôn xao dư luận. Họ không đại diện cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức có thật nào.
Công ty TNHH Xuất Nhập Khẩu Biên Giới Xanh cũng là một cái tên hư cấu, được tạo ra để phục vụ mạch truyện về sự chuyển mình từ bất hợp pháp sang hợp pháp, từ bóng tối ra ánh sáng.
Nhưng câu chuyện về sự lựa chọn, về cái giá của quá khứ, về khát vọng sống đàng hoàng thì có thật. Ở bất kỳ vùng đất nào, bất kỳ thời đại nào, vẫn luôn có những con người đứng trước ngã rẽ: hoặc tiếp tục chìm trong bóng tối, hoặc dũng cảm bước ra ánh sáng, dù biết rằng vết bẩn quá khứ có thể không bao giờ gột rửa hoàn toàn.
Mùi phân dơi trong truyện không chỉ là một chi tiết hiện thực về hang động Lạng Sơn. Nó là biểu tượng cho những gì còn sót lại sau những lựa chọn sai lầm: dai dẳng, khó phai, nhưng không có nghĩa là không thể vượt qua.
Nếu bạn đọc thấy trong câu chuyện này một chút gì đó về lòng tin vào sự đổi thay, về sức mạnh của việc làm lại từ đầu, thì đó chính là điều người viết mong muốn gửi gắm.
Cảm ơn bạn đã theo dõi hành trình của những con người Hậu Hang Dơi.
Lạng Sơn, một chiều cuối năm.
Mưa bụi bay qua những triền núi đá vôi.
Hang Dơi đã lặng im từ lâu.
Nhưng những con đường mới thì vẫn đang được mở ra.
---
Toàn bộ nhân vật, tên công ty, địa danh chi tiết trong truyện đều là hư cấu. Mọi trùng hợp với thực tế (nếu có) đều là ngẫu nhiên.