Căn bệnh thành tích và tư tưởng sính bằng cấp khiến xã hội mặc định rằng hễ không đỗ đại học mà đi làm công nhân là chịu kiếp thất bại. Tôi đã mang mặc cảm đó suốt những năm đầu tuổi hai mươi. Tôi đi làm với tâm thế của một kẻ thua cuộc. Nhưng rồi tôi nhận ra, thất bại là do mình tự đặt ra, còn giá trị là do chính đôi tay mình tạo nên. Tôi bắt đầu tò mò về từng mối hàn. Tại sao hàn que hay bị rỗ khí? Làm sao để đường hàn TIG đẹp như vảy cá? Tôi mê mẩn những tia lửa xanh trắng ấy, mê cái cảm giác kim loại nóng chảy hòa quyện vào nhau. Tôi xin phép lấy thép vụn về luyện tập sau giờ làm, xem hàng trăm video hướng dẫn trên mạng và đọc cả tài liệu kỹ thuật bằng tiếng Anh. Cơ hội đến khi công ty tổ chức Hội thi tay nghề. Tôi đăng ký tham gia và vượt qua vòng loại để vào Chung kết toàn quốc. Đứng trước phôi thép và máy hàn, tôi thả hồn vào từng đường hàn. Kết quả tôi đoạt Huy chương Vàng. Khoảnh khắc ấy tôi bật khóc vì đã tự tin cởi bỏ được mặc cảm công nhân của chính mình. Tôi là một người thợ bậc cao, và tôi tự hào về điều đó. Tôi không hề thất bại.
🎧 Nghe truyện
0:00
0:00
Câu 0/0
Tốc độ: 1.0x
👩 Giọng Nữ
👨 Giọng Nam